Trang thơ văn Mùa Say Đắm mới chỉ đi vào hoạt động được một năm nhưng tập thơ thứ ba đã ra đời như một lẽ tất yếu của quá trình hoạt động sáng tạo nghệ thuật vậy. Nếu ở tập hai “Thu trong mắt biếc”chúng ta được thưởng thức các thi phẩm mang đậm sắc thu với rất nhiều cung bậc tình cảm khác nhau thì lần này chúng ta vui mừng chào đón các thi phẩm mang đậm dấu ấn về mùa hạ.

Tình ta như vẫn còn đây
Ru Niềm Hạ Nhớ…đắm say tâm hồn!
(Phạm Minh)

Khi những cơn mưa rào đầu mùa thoáng qua trong đêm, một chút nắng chói chang khi bình minh vừa hé, khi tiếng tu hú kêu thủng thẳng trong những lùm cây nhãn um tùm, những nhành phượng vĩ cựa quậy hé mở trực bung sắc đỏ lên nền trời xanh thẳm, mùi hoa oải hương dịu dàng, man mác khắp phố…là lúc hương vị nồng nàn của mùa hạ đã về. “Hạ trở về cùng cơn mưa tha thướt /Đôi bạn tình lại ao ước tắm mưa/ Tình thăng hoa quên năm tháng xa mờ/ Hạ ngây ngất bên khoảng trời lấp lánh”. (Mỹ Hạnh) Những bản nhạc hoà tấu do nhạc sĩ ve sầu tạo nên giúp cho mọi người thư giãn giữa trưa hè, từng cánh hoa phượng vĩ nở đỏ rực trên nền trời xanh tươi gợi bao nỗi vấn vương về mối tình đầu đầy thơ mộng đầy luyến nhớ. “Người bây chừ mười tám /Kẽo kẹt tiếng ru hời/ Tình xưa như con nắng / Em, hạ vàng lòng tôi…” (Đạt Thái Tuấn); “Hạ ơi sao nhớ khúc ngâm/ Câu hò trên bến lặng cầm tay nhau /Tình hồng xao xuyến bắc cầu/ Trái tim ước hẹn một màu thắm tươi”. (Vương Văn Quân).

Không có mô tả.

Nếu như phượng vỹ cháy bỏng đỏ rực một khoảng trời thì bằng lăng lại khiêm nhường một màu tím ngát buồn man mác. Nếu như những chùm phượng nở đỏ rực như những nốt nhạc reo vui chào đón một mùa hè sôi động, thì sắc tím bằng lăng lại như một nốt trầm trong bản tình ca ấy. Sắc tím tha thiết khiến cho lòng ai đượm buồn, buồn vì sắp diễn ra một cuộc chia ly mà không thể nào tránh khỏi. Một cuộc chia ly không bao giờ dứt, cứ nối tiếp từ thế hệ này sang thế hệ khác nên bằng lăng cứ mãi mang trên mình một màu tím, màu tím của nỗi buồn, màu tím của nỗi nhớ nhung da diết.

Cứ mỗi khi đọc những vần thơ đầy cảm xúc viết về mùa hạ lòng ta lại xao xuyến bồi hồi nhớ về một thời đã xa, nhớ về những ngày cắp sách tới trường với bao kỉ niệm luyến thương cùng thầy cô, bạn bè và những trò đùa tinh nghịch của thời hoa niên trong trắng vô tư nhưng đầy ắp tiếng cười và nỗi niềm tuổi mới lớn. “Có một ngày mùa hạ cũng ngang qua/Sân trường vắng cánh phượng hồng rực lửa/Ve ngân nga trên tán bàng chất chứa/Những thanh âm xao xác nắng sân trường”. (Lê Gia Hoài)

Nghỉ hè như đã trở thành một khoảng không gian mà ai cũng mong ước nó đến thật nhanh, thật gần để được sum họp bên gia đình, để được vui đùa thỏa thích bên những người thân yêu. Nghỉ hè là lúc mà những dấu ấn, những kỉ niệm đẹp nhất của mỗi người được tạo dựng nên, được vun đắp bằng tình yêu thương lại bung nở trong tâm hồn và kí ức mỗi chúng ta. Nhưng không phải mùa hè lúc nào cũng cười, lúc nào cũng vui. Có những lúc, người ta ngồi thu mình lại một góc, nghĩ về những kỉ niệm của năm học cũ, nghĩ về thời gian được thả mình vào niềm vui của bạn bè, những người đã gắn bó với ta trong suốt chặng đường học tập, có đôi lúc ta vô tình quên mất những ký ức của tuổi học trò suốt năm học vừa qua, điều này đã làm ta thêm xao xuyến và không khỏi chạnh lòng rưng rưng. “Chợt thấy tim rộn rã giấc mơ ngày/ Như chạm phải heo may còn sót lại/ Đêm ngái ngủ tiếng yêu vang vọng mãi/ Đem mật tình kết trái đón hạ sang…” (Quý Ngọc)

Nhiều người vẫn thường nói:”Hạnh phúc là những thứ bị bỏ lại phía sau”. Trước ngưỡng 18, trước cái ngưỡng kết thúc những tháng ngày cắp sách đến trường để bước ra một thế giới rộng lớn hơn bên ngoài cánh cổng trường kia, ai cũng nhận ra ba năm cấp Ba hạnh phúc là như thế nào. Người ta luôn hướng lòng mình về những thức thuộc về tương lai, mơ về mình của những ngày tháng tươi đẹp sau này và rồi ngủ quên với những hạnh phúc nhỏ nhoi ở hiện tại.

Mở ảnh

Có quá nhiều thứ còn dang dở để khi nhớ về luôn là cảm giác luyến tiếc đến se lòng. Giá như bánh xe thời gian có thể quay ngược có lẽ tôi sẽ biết trân trọng và giữ gìn hơn chăng? Cho dù câu trả lời có là gì thì mọi thứ vẫn cứ như một bức tranh bị phai mờ biến dạng và đổi khác. Những gam màu cứ nhạt nhòa dần theo thời gian rồi đến một lúc nào đấy hoàn toàn biến mất như chưa từng xuất hiện cũng giống những người bạn đã từng hiện diện từng là thành viên trong tập thể ấy giờ khi gặp lại khi hỏi đến lại chỉ như một người dưng qua đường.

Mùa hạ trong mắt thi nhân đẹp, rực rỡ và lắng sâu vậy đó… Với chủ đề “Ru niềm hạ nhớ” trang thơ văn – Mùa Say Đắm trên facebook xin được trân trọng giới thiệu 230 thi phẩm và 10 bản nhạc được phổ thơ của 45 tác giả là thành viên của trang thơ văn – Mùa Say Đắm tới bạn đọc trong và ngoài nước. Xin chân thành cảm ơn các tác giả đã gửi bài về tham gia in thơ, đặc biệt xin cảm ơn nhà báo, nhà thơ Đoàn Mạnh Phương (Tổng biên tập tạp chí Hội nhập và phát triển); nhà thơ Đỗ Hàn (Chánh văn phòng hội nhà văn Việt Nam) đã ưu ái dành tình cảm đặc biệt cho trang thơ văn Mùa Say Đăm và tuyển tập “Ru niềm hạ nhớ” lần này. Xin chân thành cảm ơn sự đón nhận của quý thi hữu gần xa. Rất mong nhận được sự ủng hộ và những góp ý chân thành của quý vị để các lần in thơ sau sẽ thành công hơn nữa.

Mùa lên xanh ngát bên trời
Ru niềm hạ nhớ ngọt lời yêu thương.
(Trần Thạnh)

Đầu hạ 2018

Lê Gia Hoài