Thơ

Tiếng mưa

Mưa tuôn giọt buồn lắng đọng khóe mắt. Mưa.. tí tách giọt thương vương đầy vai áo. Mưa…rào rào giọt nhớ len lỏi vào tim. Mưa…nhuộm tím giọt chờ chênh chao ký ức. Mưa…thổn thức giọt đợi vời vợi đêm thâu… Mưa ngâu giọt

2021-07-25T17:57:13+07:00Thơ|

Với biển

Biển rộng dài muôn thuở Hoang hoải mắt em tìm Anh cuối đầu ngọn sóng Vỗ mạn thuyền em trôi. Bồng bềnh con sóng nổi Đưa thuyền em xa khơi Giữa bập bùng sóng biếc Ru lòng ai chơi vơi... Con sóng vẫn gọi

2021-07-24T10:46:43+07:00Thơ|

Tháng bảy về

Tháng bảy về sắc nắng vàng ươm Gom rót xuống vòm cây tán lá Cây kiêu hãnh vươn mình gọi nắng Cánh đồng xanh sóng lúa dập dờn. Tháng bảy về núi bớt thấy cô đơn Mây mải miết tận phương nào xa lắm

2021-07-23T08:30:16+07:00Thơ|

Ta là

Thêm một lần lại được làm Độc Cô Nhớ khoảnh khắc khi mà ta Cầu Bại Nơi khói sương chốn đầy hoa cỏ dại Ta là ta giữa bóng tối mịt mờ Thêm một lần được trở về chốn xưa Men rượu cay thấm

2021-07-18T21:30:49+07:00Thơ|

Cuối hạ

Đêm tĩnh lặng gánh oi nồng cuối hạ Gió mải chơi rong ruổi ở chốn nào Chị Hằng buồn thơ thẩn giữa trời cao Mây trầm tư chạy trốn vào đóng cửa. Đã vắng bóng trận mưa rào hối hả Nắng gồng mình như

2021-07-18T21:19:05+07:00Thơ|