Kiếp tha hương

  Đường trần cách núi ngăn sông, Chân con bước giữa bão giông cuộc đời. Cuộc đời như cánh mây trôi, Lang thang vô định, chơi vơi giữa trời. Nẻo quê hương đã cách vời, Ruột đau như cắt thương nơi quê nhà. Vườn