Đêm Ngồi Thắp Ngọn Đèn Chông
Đêm ngồi thắp ngọn đèn chông,
Lu lu, chẳng tỏ mà hồng đêm trăng.
Đêm trăng, trằn trọc, băn khoăn,
Bao nhiêu nỗi nhớ nặng oằn tâm tư.
Tôi về tìm bức tình thư,
Những ngày ân ái xa như còn gần.
Gác khuya đơn lẻ, bần thần,
Người xưa gần đó mà dần cách xa.
Em bước theo chân người ta,
Chim lồng cá chậu xót xa lòng này.
Tình em, tôi trả, chẳng vay,
Nào đâu vương nợ nên phai tình đầu.
Hồn tôi nặng trĩu ưu sầu,
Vì tình tôi nhuốm một màu chia ly.
Ôi đau đớn, ôi sầu bi,
Cũng đành nhìn bước người đi bên người.
Đôi môi tôi gượng mỉm cười,
Ngậm ngùi xưa chẳng ngỏ lời thương em.
Bây giờ, thao thức từng đêm,
Tìm đâu thấy nữa ngọt mềm tiếng ai?
Thức đêm mới biết đêm dài,
Xa người thương mới u hoài triền miên.
Thời gian là liều thuốc tiên,
Mà hồn tôi cứ như điên, như khờ.
Bao yêu thương vội đem cho,
Để rồi nhận một chuyến đò sang ngang.
Giữa đêm, u uất nặng mang,
Trái tim như có trăm ngàn mũi tên.
Ước gì, em ở cạnh bên,
Răng long đầu bạc, lâu bền tình ta.
Tình tôi cho rất bao la,
Song khi nhận lại có là bao nhiêu?
Cả đời tôi chẳng dám yêu,
Vì người ta phụ tôi nhiều tình ơi!

Dầu đèn ở phố | Tin tức mới nhất 24h - Đọc Báo Lao Động online - Laodong.vn

Đời em, ong bướm lả lơi,
Đời tôi như lá tả tơi gió lùa.
Trái yêu thương chẳng được mùa,
Hoa tương tư rụng như mưa giữa trời.
Đôi môi tôi vẫn mỉm cười,
Như hoa đang nở dẫu đời không vui.
Thời gian ơi, hãy chôn vùi,
Lời ca, tiếng nói ngọt bùi của em.
Phòng khi trăng rụng giữa thềm,
Tôi không nhớ có tên em giữa lòng.

Phổ Khánh, nửa đêm 12-8-2020