Phải rồi ở chỗ này đây
Cổng làng thuở ấy có cây gạo già
Cồn cào cái cứ tháng ba
Lập lòe hoa vẫn như là lửa treo

Tháng ba ngơ ngác trẻ nghèo
Chân chim đuôi mắt nhăn nheo thương bà
Gọi là gạo chỉ thấy hoa
Đẹp thì có đẹp nhưng mà đói cơm

Tháng Ba về!

Ra đồng gặm cỏ mật thơm
Thơm thì thơm chẳng thể đơm bát nào
Trách chi tóc để trái đào
Khoai giun bánh khúc miếng vào miếng ra

Chỉ thương cây gạo đã già
Vẫn còn bung những chùm hoa rực hồng
Tiếc cho cỏ mật trên đồng
Thơm như tấm mía chín trong than vùi

Bây giờ miếng ngọt miếng bùi
Tìm bà đâu nữa ngậm ngùi tháng ba.

Nguyễn Văn Chương