Chút nắng cuối chiều tắt lịm phía hoàng hôn
Để ngày em đi sân ga buồn réo rắt
Đôi tay anh ôm ghì thật chặt
Bờ vai em còn đó một nụ cười

Cái hôn vội vàng ám ảnh đôi môi
Nồng sâu qua từng giác quan, chảy qua từng mạch máu
Nhưng anh nào đâu dám quay đầu nhìn lại
Em đưa tiễn anh rồi, anh lại tiễn em đi…

Có thể là hình ảnh về 4 người, mọi người đang đứng và ngoài trời

Cất bước trở về mà dấu lệ trên mi
Chảy ngược vào trong tim oằn đau nằm một chỗ
Em đi ! Chút tình anh gửi gió
Lối rẽ nào mỗi ngã bảy ngã ba

Ngày em đến bên anh từng cơn mưa như lệ đổ nhạt nhòa
Cung đường ta đi với thật nhiều khoảnh khắc
Em khóc, dường như anh cũng khóc
Thời gian nào có thể xóa được những hình dung

Xin ông trời đừng chia rẽ em anh
Để mình còn thấy nhau, hẹn hò nhau thêm nhiều lần hơn nữa
Để những nụ hôn, những cái ôm, anh không còn bỡ ngỡ
Trước tình em hừng hực lửa đến tận cùng

Chuyến tàu em về có khắc lại tên anh ?
Vào một bên của bán cầu thương nhớ
Em hỡi em ! Nếu như anh là gió
Ghé qua em rồi !

Thì anh muốn
Anh dừng
Chải lại
Làn tóc rối…cho em.

Gió - Nguyễn Gia Bảo