Một đời hàng xáo nuôi con
Tiếng rao rạc gió gầy mòn nỗi quê
Tôi đi lâu lắm mới về
Cái giường đang lệch cha kê lại bằng.

Ảnh: Unsplash

Người đi phía ấy mưa giăng…
Cha ngồi nhớ bạn nhìn trăng thời bình
Cái hôm tôi viết thơ tình
Thấy cha thức giấc trở mình nằm nghiêng.

Lo anh lấy vợ ở riêng
Ngoài kia gió lẻn qua đêm vào buồng
Tiếng ho hay tiếng gió luồn
Chung riêng cũng một nỗi buồn vậy thôi.

Bao xuân nẩy lộc đâm chồi
Hết lo cho cháu lại ngồi thương con
Cha nằm một bóng gầy hom
Gầy như hạt thóc những hôm cuối mùa.

Tôi xin gió lạnh đừng lùa
Để tôi dậy đóng cửa chưa kịp cài
Có con mối vách hiên ngoài
Thương cha tặc lưỡi thở dài vào đêm.

Lê Đình Tiến