Thu giấu mình vạn năm trong cổ tích
Nay mặc nhiên hiện ra giữa cõi đời
Có phải em hong trầm màu lụa đỏ
Để mùa về bao luyến nhớ đầy vơi.

Em đã đến in hài lên dấu nắng
Cho rong rêu hoang phế cũng thay màu
Trên mái vòm vẹn nguyên lời cầu nguyện
Từ tim ta dào dạt mãi ngàn sau.

Lãng mạn như MÙA THU HÀN QUỐC ở rừng cao su cách SG BD | Bài viết | Foody.vn

Em đứng đó nghiêng mình vào xưa cũ
Gửi nụ cười xao xác gió chiều thu
Một chút nắng trôi qua màu mắt biếc
Để mặt trời cũng hát khúc tương tư.

Chỉ một thoáng em qua nơi thành cổ
Mà thời gian ngưng đọng phía lưng trời
Dẫu sỏi đá vô tình không hiểu nổi
Thì lòng ta khao khát mãi không nguôi.