Trâm ôm mặt khóc nức nở. Nước mắt cứ thi nhau chảy xuống, tràn trên má, trên mặt, xuống cổ. Trâm không buồn lau. Cô vẫn nghĩ cuộc đời mình đã quá khổ đau, đã phải khóc quá nhiều, sẽ chẳng còn nước mắt mà khóc thêm lần nào nữa. Vậy mà chiều nay, nước mắt ở đâu lại thi nhau chảy ra, ruột gan cô quặn thắt, chân tay rã rời. Trâm oán trách cuộc đời sao cứ xô cô vào hết cơ cực này đến khổ đau khác. Rồi Trâm oán trách Vỹ, con người mà cô đã yêu thương hết mực. Phải, chính Vỹ đã làm cho mẹ con cô ra nông nỗi này. Chính sự mê muội của anh cho những trận đỏ đen khiến gia đình trở nên tan nát. Chỉ hai ngày nữa thôi, mẹ con Trâm sẽ chẳng còn chỗ để về, ngôi nhà này sẽ bị chủ nợ tịch thu. Bao năm vợ chồng vất vả dành dụm, nhờ nội ngoại hai bên hỗ trợ nữa mới có được ngôi nhà ra ở riêng, giờ thì tan tành mây khói. Trâm nhếch mép cười chua chát. Sao mình lại đi tin Vỹ hết lần này đến lần khác? Đã bao lần Trâm phải khóc vì anh? Đã bao lần anh hứa sẽ thay đổi, sẽ bỏ? Vậy mà cô vẫn cứ tin và hi vọng. Để rồi hôm nay, mọi việc vỡ lở thì nhà cũng không còn. Vỹ bị cơ quan đuổi việc. Nếu như không phải có chị bạn cùng công ty anh đến thông báo Vỹ đã lợi dụng chức vụ thủ quỹ rút của công ty mấy trăm triệu để chơi cá độ thì không biết anh còn giấu Trâm đến bao giờ. Nếu không trả, công ty kiện anh ra tòa. Trâm choáng váng, đứng không vững.

– Anh xin lỗi! Anh thề với em…

– Anh im đi! Anh biết anh đã hứa, đã thề thốt bao nhiêu lần rồi không? Tôi có ngu mới đi tin anh. Tôi đúng là con ngu mà…

Trâm vừa khóc vừa gào lên, đau khổ nhìn chồng. Vỹ ngồi bên giường, đưa hai tay lên ôm đầu, không nói thêm gì nữa. Có lẽ Vỹ cũng đang rất ân hận và đau khổ. Trâm nhìn Vỹ hằn học.

– Anh đau khổ lắm sao? Những lần trước anh cũng đau khổ như vậy đấy. Rồi thì sao chứ? Anh đã làm gì cái gia đình này chứ? Anh nhìn xem, còn gì để bán đi trả nợ cho anh nữa không? Còn cái mạng tôi đây này, anh lấy luôn đi, lấy đi.

Tổng hợp 50+ hình ảnh về tình yêu 3d đẹp, lãng mạn ngọt ngào nhất

Trâm lao vào Vỹ cấu xé, gào khóc đến kiệt quệ, rã rời. Cô nằm vật ra giường, mắt nhìn trân trân lên trần nhà, khuôn mặt đờ đẫn như người mất hồn. Rồi cô bật cười rũ rượi trong nước mắt như một con điên. Lúc lấy Vỹ, ai cũng nói Trâm sướng. Mà cô cũng công nhận như vậy. Cô luôn hạnh phúc khi hai vợ chồng đều có nghề nghiệp ổn định, Vỹ lại đẹp trai, tâm lí với vợ con và đặc biệt chẳng bao giờ rượu chè, gái gú. Vậy mà đùng một cái tai họa ập xuống. Hay tai họa đã rình rập từ lâu mà Trâm cứ mải mê sống trong sự ru ngủ của vỏ bọc hạnh phúc mà không nhận ra. Để rồi khi cái vỏ bọc đó không đủ lớn để che chắn, khi mầm tai họa đã phình quá to thì nó ào ạt tuôn ra. Như một cái ung nhọt đến lúc chín phải phun ra vậy. Bộ trang sức cha mẹ cho làm của hồi môn cho Trâm về nhà chồng đã lặng lẽ đi trả nợ cho cuộc chơi đỏ đen của Vỹ từ đầu năm. Sổ lương của Trâm cũng đang ở Ngân hàng để lấy gần trăm triệu về cho Vỹ khỏi phải trốn chủ nợ cho vay nóng. Rồi những gì đáng tiền trong nhà cũng lần lượt rủ nhau đi. Khi căn nhà đã trống huếch, trống hoác, khi Trâm bị đánh đến bất tỉnh bởi bọn cho vay nặng lãi, khi mẹ chồng bị sốc nằm ốm li bì cả tháng bởi hay tin Vỹ, Trâm yên tâm chồng đã tỉnh ngộ, đã thấy được sự tệ hại của bản thân khi quá ham mê cờ bạc, cá độ. Hàng ngày Vỹ vẫn chăm chỉ đi làm, về là giúp vợ việc này viêc kia, Trâm lại thấy hạnh phúc. Còn người còn của. Cô sẽ cùng Vỹ làm lại từ đầu. Vậy mà, niềm đau chưa kịp nguôi ngoai, niềm tin chưa đủ lớn thì Vỹ đã lại ngựa quen đường cũ… Trâm lại bật khóc.

– Vỹ, thằng Vỹ đâu? Mày ra đây đi, không trốn được bọn ông đâu?

Vỹ uể oải bước ra ngoài cửa.

– Các anh cho tôi mấy hôm nữa…

– Mẹ mày, có chơi có chịu. Đã quá một tuần rồi. Mày tính xù bọn ông à? Tao cho mày hai ngày. Dọn khỏi đây. Ngôi nhà này coi như xong chỗ nợ đó.

– Bọn mày ăn cướp à? Ngôi nhà giờ cả tỉ…

– Thế mày nghĩ bọn tao ăn không khí, uống nước lã, làm từ thiện để sống à. Mẹ mày, năm trăm mà cả lãi nữa, tính ra ngôi nhà này chưa chắc đủ đâu. Giấy tờ bọn tao đang cầm, mày muốn chết thì cứ cãi đi. Nhớ lấy, hai ngày. Bọn bay, về, không lằng nhằng nhiều.

Trâm đứng ở sau cửa, nghe hết, từng lời như những vết dao cứa vào tim gan cô. Trâm gục xuống nức nở. Vỹ chạy vội vào:

– Em…

– Anh cút đi! Anh là đồ khốn nạn. Sao anh có thể? Anh còn giấu tôi những gì nữa? Trời ơi là trời! Sao bắt mẹ con tôi phải khổ vậy trời! Sao anh không chết đi cho rồi!

Vỹ buông người ngồi xuống giữa nhà, mặt ủ dột. Trâm nhìn thấy bộ dạng đó chỉ thêm căm giận chứ chẳng chút động lòng. Lúc này, cô chẳng còn thiết làm gì nữa, cũng không biết nên làm gì. Dọn nhà ư? Còn gì để mà dọn nữa. Vài đồ lặt vặt, vài bộ áo quần. Chẳng còn gì đáng giá. Mà dọn đi đâu bây giờ? Cha mẹ sau cú sốc trước còn chưa hoàn hồn. Trâm không muốn người già phải biết thêm chuyện. Họ sẽ buồn đau, lo lắng đến nhường nào. Vậy thì không thể dọn về bên nội hay bên ngoại. Vừa nghĩ đến đó, cô vội lấy điện thoại bấm gọi cho mẹ mình nói là vợ chồng cô có việc gấp, ông bà để cháu ở đó chơi mấy ngày. Đầu dây bên kia, thằng bé thấy bà ngoại nói chuyện với mẹ đã vội vàng chen vào:

– Mẹ ơi, nay mẹ cho Bin ở đây ngủ với ngoại nhé. Mai mẹ đón Bin về nha.

– Ừ, Bin ngoan, không được quấy ông bà nghe chưa?

– Dạ!

Trâm vội cúp máy, sợ nói thêm với con, cô sẽ không kìm nổi nước mắt. Mai đón con về nhà ư? Về nhà nào đây? Lòng Trâm rối bời. Mệt mỏi! Chán nản! Giá như việc lao vào cấu xé, chửi bới có thể khiến mọi thứ trở về như cũ, Trâm sẽ không để yên cho Vỹ được ngồi ủ rũ, rầu rĩ như vậy. Trâm không thể tiếp tục ngồi trong ngôi nhà này, không muốn nhìn mặt của người đàn ông kia thêm giây phút nào nữa. Chỉ thêm đau khổ, thêm hằn học mà thôi. Trâm buộc lại mớ tóc, lau nước mắt bước ra xe.

– Em đi đâu vậy?

Trâm không trả lời, lặng lẽ nổ máy, lái xe đi. Cô không biết sẽ đi đâu, chỉ là muốn ra khỏi ngôi nhà đó. Nó quá nặng nề, quá ngột ngạt. Ở đó thêm chút xíu nữa thôi nó sẽ bóp nghẹt hơi thở của cô, sẽ nghiền vỡ trái tim đang rạn nứt của cô mất. Bóng chiều đã đổ dài trên hàng cây hai bên đường. Chủ nhật, phố như một thước phim quay chậm, mọi người không phải vội vã, hối hả như mọi ngày. Giờ này, lẽ ra Trâm đang ở nhà, vui vẻ chuẩn bị nấu bữa cơm tối trong khi Vỹ sẽ cùng con chơi đùa. Và buổi tối vợ chồng Trâm sẽ đưa con đi dạo quanh công viên, chơi nhà banh, cưỡi ngựa… hay nơi nào thằng bé thích. Lúc con chơi, Trâm sẽ ngồi trên ghế đá, tựa đầu vào vai Vỹ, vừa đưa mắt nhìn con, vừa thủ thỉ với chồng đủ chuyện.

Con đường thẫm dần giữa hai hàng cây, người càng lúc càng thưa. Trâm đã đi bao xa? Gió thổi mát rượi, lùa vào mắt Trâm cay xè. Lắc đầu xua đi những ý nghĩ hỗn độn, mụ mị, Trâm chợt nhận ra mình đang ở bờ sông cách nhà khá xa. Ngó nhìn chiếc cầu như chiếc đòn gánh cong cong vắt ngang qua dòng sông, cô lại nhớ về ngày ấy. Buổi tối sáng trăng, Vỹ dắt tay Trâm đi trên cầu, anh vụng về nói lời yêu, nói muốn lo cho cô cả cuộc đời. Vỹ nói: “Cho dù sau này có chuyện gì, chúng ta cũng không bao giờ buông tay nhau em nhé!”. Cô đã nhẹ nhàng gật đầu trong niềm hạnh phúc đang trào dâng long lanh lên khóe mắt.

Trâm đứng dựa vào thành cầu, nhìn dòng nước đang lặng tờ trôi soi ánh trăng mờ. Dòng sông vẫn yên bình như ngày cô cùng Vỹ tới đây lần đầu. Nhớ lại bao lời hứa hẹn, yêu thương chỉ làm cho nước mắt Trâm thi nhau rớt xuống. Sao Vỹ lại thành ra con người như thế cơ chứ? Trước đây anh có bao giờ biết đến mấy trò đỏ đen. Cô ngồi thụp xuống thành cầu, nức nở. Đôi vai run lên theo từng tiếng nấc nghẹn.

– Trâm! Về nhà đi em!

Trâm ngước nhìn lên khi nghe giọng nói quen thuộc, ấm áp hàng ngày và cảm nhận sự nhẹ nhàng của bàn tay đặt nhẹ lên vai. Dưới ánh trăng nhờ nhờ, cô vẫn thấy được đôi mắt mệt mỏi và sưng mọng của Vỹ. Anh đã khóc ư? Tại sao anh phải khóc khi chính anh là thủ phạm gây đau khổ cho người khác? Trâm đã định hét lên với Vỹ như vậy nhưng khi nhìn ánh mắt của anh, cô lại không nói được gì nữa.

– Anh xin lỗi. Anh đúng là một kẻ không ra gì? Xin hãy tha thứ cho anh.

Vỹ đứng dậy, lặng lẽ bám vào thành cầu, mắt nhìn chằm chằm xuống dòng sông.

– Anh định làm gì?

– Anh thực sự chẳng còn mặt mũi nào gặp mọi người nữa. Anh đã làm khổ mẹ con em quá nhiều.

Trâm hoảng hốt, sợ hãi rồi tức giận hét lên:

– Anh nghĩ chết rồi có hết nợ không? Có lấy lại được nhà không?

– Nhưng…

– Anh thật ích kỉ. Anh có nhớ, trên cây cầu này anh đã từng nói gì với tôi không? Vậy mà giờ anh định trốn chạy sao?

Vỹ bước xuống, hai tay đấm ngực mình thùm thụp rồi ghì chặt thành cầu, đôi vai rung lên. Anh nhìn ra mặt sông đen thẫm gào lên đau đớn.

– Anh đã sai, anh phải sửa sai. Anh đã vấp ngã nhưng chỉ cần anh có quyết tâm hãy đứng lên và làm lại. Anh còn phải mua nhà trả mẹ con tôi nữa chứ.

Vỹ quay lại, ôm chặt Trâm vào lòng, run rẩy. Anh gạt vội dòng nước mắt đang ầng ậng trên đôi mắt, thì thầm:

– Anh sẽ cố gắng, anh hứa. Hãy cho anh cơ hội làm lại từ đầu, như xưa, vợ nhé!

Trâm không nói gì, nép đầu chặt vào ngực Vỹ.

Mặt trăng chui ra khỏi đám mây chiếu sáng xuống dòng sông đang lặng trôi thao thiết. Trăng soi bóng hai con người đang lặng lẽ tựa đầu vào nhau trên cây cầu cong hình chiếc đòn gánh bắc qua sông. Đêm thật yên bình.